Những Tấm Gương Về Nghị Lực Sống Phi Thường Có Thể Làm Dẫn Chứng Trong Bài Văn Nghị Luận

     

Không ai nghĩ một chàng trai bị liệt nằm một chỗ lại có nghị lực phi thường khi tự kinh doanh nuôi sống bản thân. Càng không thể tin được khi nay chàng trai ấy quyết tâm rời quê vào thành phố để thực hiện ước mơ...

Bạn đang xem: Những tấm gương về nghị lực sống phi thường có thể làm dẫn chứng trong bài văn nghị luận



Anh Tín của những tháng ngày thanh xuân khi chưa bị tai nạn

NVCC


“Mình bị chấn thương tủy sống cổ và bị liệt tứ chi, mọi thứ sụp đổ từ khoảnh khắc ấy. Mình cũng đã tắt thở vài lần nhưng may mắn sống sót. Sau cơn nguy kịch, mình được đưa qua Bệnh viện Phục hồi chức năng. Lúc ấy mình nghĩ sẽ ổn, mình sẽ khoẻ lại, nhưng không. Bác sĩ nói với gia đình là bệnh này không tính bằng ngày bằng tháng, mà tính bằng năm. Mình như chết lặng, nó đau còn hơn lúc mình không thở được. Lúc ấy lại ước gì được trở lại Bệnh viện Chợ Rẫy và đi ra cửa sau (cửa của những bệnh nhân không qua khỏi và đưa về lo hậu sự)”, anh Tín nhớ lại.

Sau đó anh Tín được gia đình đưa về quê để bắt đầu cuộc sống mới trong thân thể của người khuyết tật, không thể vận động được.

“Mình bị như thế này là coi như hết rồi, tương lai mù mịt, mình sẽ về quê như thế nào, sống tiếp ra sao với thân xác này. Nhưng khi đã vượt qua những năm tháng đầu tiên, mình đã chọn sống thì phải tìm cách làm sao để sống có ích. Đầu tiên là có ích với gia đình. Mình bắt đầu tận dụng hết những kiến thức đã học và kinh nghiệm sống sau những năm lăn lộn trong nghề kinh doanh để có thể nằm một chỗ vẫn kiếm được đồng vào, đồng ra”, anh Tín kể.

Hành trình lập nghiệp gian nan

Anh Tín bắt đầu với công việc mua bán điện thoại. Không vay mượn tiền bất cứ ai, anh liên hệ với đầu mối nhờ họ bỏ hàng, rồi chuyển sang cho người bán lẻ. Anh bắt đầu kiếm được khoảng chênh lệch, cứ thế phát triển dần.

Nhưng ông trời lại thử thách anh khi năm 2012, sau một đêm ngủ dậy anh bị trộm lấy sạch hết mọi thứ từ điện thoại đến vốn liếng kinh doanh được. Mọi nỗ lực kinh doanh của anh đã mất sạch, nhưng dường như khi đã trải qua nỗi đau quá lớn, nên giờ mọi khó khăn, anh Tín đón nhận nó đều rất nhẹ nhàng. “Mình thở một hơi thật dài, vừa nói vừa cười “Mất rồi thì thôi”. Ai cũng ngạc nhiên hỏi sao lại có thể cười được, mình nói không lẽ giờ khóc, mình hết nước mắt rồi. Xem như lại không may một lần nữa. Có lẽ mình đã từng mất những thứ quá lớn và giờ thêm một lần nữa cũng có sao đâu, mình chịu được hết. Quan trọng là mình còn sống, là còn có thể bắt đầu lại”, anh Tín trải lòng.


*

Nhưng sau đó, anh bị hoại tử vùng mông và bác sĩ phải cắt bỏ hết phần hoại tử đó để có thể cứu anh thoát khỏi tay tử thần thêm một lần nữa. Anh phải mất thêm 2 năm nữa để mông lành lại nhưng lúc bây giờ anh hầu như không ngồi được nữa mà phải nằm. Anh buộc phải thích nghi với tình trạng sức khỏe hiện tại và tìm đến hình thức kinh doanh qua mạng, kinh doanh không sở hữu. Anh cố gắng tạo ra nhiều nguồn thu nhập khác nhau để có cái ăn và có tiền trang trải thuốc men. Mãi cho đến năm 2015, anh Tín chuyển sang bán thêm tạp hóa.

Từ đó anh bắt đầu nghĩ ra hình thức bán hàng để khách tự động chọn món đồ mua và anh chỉ nằm một chỗ với rổ tiền ở bên để khách tự bỏ vào và tự thối tiền.

“Có nhiều đêm mình chỉ ước sáng mai ngủ dậy ông trời cho mình được đôi tay lành lặn thôi cũng được. Nhưng cuộc đời là vậy, bạn phải thích nghi với mọi thứ. Chấp nhận mọi rào cản, vượt qua nó, vượt lên trên những nỗi đau, những nỗi sợ hãi. Nhìn về phía trước, nhìn vào những thứ tích cực, đâu đó sẽ có giải pháp, sẽ có con đường cho bạn”, anh Tín gửi gắm.

Xem thêm: Hướng Dẫn Sử Dụng Have Ở Thì Hiện Tại Đơn Với Động Từ "To Have (Got)"


Mỗi chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang hiện hữu, vì biết đâu ngày mai ta sẽ mất nó mãi mãi. Hãy biết ơn cuộc đời vì chúng ta còn may mắn hơn rất nhiều người, hạnh phúc hơn rất nhiều người.

Nguyễn Chánh Tín


Luôn có ngày mai cho những ai bước tiếp

Nằm nói chuyện với tôi, anh chưa lúc nào quên đi nụ cười, nhưng đằng sau nụ cười ấy, là nỗi đau thân xác đang giày xéo anh mỗi ngày. Mà nói như anh thì còn thở là còn đau, đau như dao đâm vào da thịt, vào xương, vào tủy và cơn đau ấy chưa tha anh một giây, phút nào.

Vậy màanh vẫn quyết tâm rời quê vào TP.HCM mặc cho gia đình ngăn cản vì lo lắng cho sức khỏe của anh. Nhưng với anh, sẽ luôn có ngày mai cho những ai bước tiếp. Và TP.HCM sôi động này là nơi mà anh đang ấp ủ rất nhiều dự định.

“Mình không thể mãi bó hẹp ở một chỗ, mình muốn đi để tìm cơ hội. Muốn vào thành phố để kết nối được nhiều người hơn và tiếp tục thực hiện những hoài bão của bản thân mình”, anh Tín chia sẻ.


*

Dù cơn đau luôn hành hạ anh từng phút, từng giây nhưng chưa bao giờ anh Tín quên đi nụ cười trên môi

HOA NỮ


Anh muốn kết nối được với nhiều người không chỉ để học hỏi mà còn có thể mở rộng được nhiều mối quan hệ, truyền cảm hứng và giúp được cho nhiều người khuyết tật như anh có thể sớm vượt qua được nỗi đau, rút ngắn được thời gian để nhanh chóng chấp nhận với thực tại và vươn lên trong cuộc sống.

“Giờ nhiều bạn trẻ hay nói là sống bằng niềm tin à? Tức là sống phải có tiền hay có cái này cái kia, chứ có niềm tin không thì làm sao mà sống. Nhưng 10 năm qua mình đã trả lời được điều đó. Phải có niềm tin mới sống được, và phải tin vào chính bản thân mình. Sẽ luôn có một ngày mai cho những ai bước tiếp. Đừng mất niềm tin vào cuộc sống và ngày mai sẽ luôn là một ngày tươi sáng, hãy tin vào điều đó. Phải bước đi, luôn luôn tiến về phía trước thì những cơ hội mới đến với mình được. Mặc dù bây giờ mình nằm một chỗ, không thể đi bằng đôi chân nhưng mình vẫn sẽ đi bằng cái đầu. Không vận động được thân hình nhưng sẽ vận động được bộ óc của mình để làm được nhiều thứ”, anh Tín gửi gắm.

Xem thêm: Top 5 Game Sinh Tồn Co Op Mobile Hay Nhất, Không Thể Bỏ Lỡ, Top 10 Game Sinh Tồn Mobile Hay Nhất

Trên trang Facebook của mình, anh Tín đăng một video anh đang tập ngồi dậy vô cùng vất vả, và chàng trai với nghị lực phi thường này viết: “Tôi đang tập ngồi dậy, điều mà các bạn đang được ban tặng và hiển nhiên không mất chút sức lực nào. Nhưng đối với tôi đó là cả một hành trình gian nan. Mỗi chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang hiện hữu, vì biết đâu ngày mai ta sẽ mất nó mãi mãi. Hãy biết ơn cuộc đời vì chúng ta còn may mắn hơn rất nhiều người, hạnh phúc hơn rất nhiều người. Đừng để khi những điều bất như ý xảy đến, thì chúng ta mới nhận ra rằng ta đã từng hạnh phúc mà ta không hề hay biết...”.